Mùa xuân và thơ.
Đăng ngày: 19:17 13-02-2010
Thư mục: Máy công cụ Ludwigsfelde
Xuân mới tết đến,người ta hay nói chuyện về thơ,về những nỗi nhớ...Nhất là
với những người Việt tha hương. Nỗi nhớ nhà,nhớ quê hương,nhớ người
thân , nhớ nồi bánh chưng đêm 30 Tết. Hay đơn giản chỉ là nhớ tiếng mưa rơi
qua mái ngói của những ngày mưa rào....
Chắc các bạn trong chúng ta ai cũng hơn một lần nghe bài hát "Ở hai đầu nỗi nhớ" của nhạc sĩ Phan huỳnh Điểu. Nhưng không phải ai cũng đã được đọc cả bài thơ của Trần Hoài Thu ,tức nhà báo Trần Đình Chính và bài viết về bài thơ đã được phổ nhạc, cùng cuộc đời của ông...
Tôi tình cờ đọc được bài thơ lần đầu tiên ở một tờ báo cũ khi còn là „Việt kiều hồi hộp“ tại đông đức, khi rất nhiều người trong tổng số 60000 người nhận 3000 DM tiền bồi thường và lên đường về nước. Lúc đó cảm nghĩ của tôi về bài thơ chỉ là „..chắc tay này giống mình, cũng có người yêu nhận tiền ngu về trước.."
Thơ tôi thích phải hơi lủng củng cơ
Trông xa một đống đen sì
Lai gần mới hóa ra thì là than (ca ngợi quê hương)
Ca ngợi đất nước
Lợn nằm nhung nhúc gậm giường
Luộc ăn thì béo,nướng ăn thì bùi…
(chú thích:Lợn ở đây là khoai)
Ca ngợi quê vợ
Quê em ở huyện Thanh trì
Con đường quốc lộ nó thì chạy qua.v..v…
Trong một lần về phép Việt nam(tết 2006),tôi lại đọc được bài viết về bài thơ này của ông. Từ đó những vần thơ của bài thơ cứ ở mãi trong lòng tôi. Mặc dù xin nhắc lại với tất cả các bạn là tôi không hề thích thơ và chưa bao giờ đọc thơ(cả bài thơ).Và hoàn toàn cũng chẳng có một chút năng khiếu nào để cảm nhận văn và thơ.
Đêm nghe tiếng mưa rơi.Đếm mấy triệu hạt rồi....
Những giai điệu rất đẹp của ca từ bài hát : Ai trong chúng ta chẳng đã từng nghe tiếng mưa rơi qua mái ngói hay lá chuối ngoài vườn…“Nhưng buồn làm sao mà đếm được mấy triệu hạt mưa, mà đếm được cái vô cùng, vô hạn...?“
Gần đây trong một lần "sục sạo" trên mạng,tôi lại được đọc lại bài viết này. Xin giới thiệu ra đây để chia xẻ cùng các bạn.
Chúc tất cả các bạn một năm mới vui vẻ, may mắn và tràn đầy hạnh phúc.
http://vnca.cand.com.vn/vi-VN/tulieuvanhoa/2006/7/51060.cand?Page=1
Ở hai đầu nỗi nhớ
Trần Hoài Thu
Có một không gian nào
Đo chiều dài nỗi nhớ?
Có khoảng mênh mông nào
Sâu thẳm hơn tình thương?
* * *
Anh đang ở Pai-lin (1)
Rừng khộp khô trong nắng
Thương em ngoài ấy lạnh
Muốn gửi chút nắng vàng
* * *
Ở đầu này nỗi nhớ
Anh mơ về bên em
Ngôi sao như xuống thấp
Cho ta gần nhau hơn
* * *
Ở đầu kia nỗi nhớ
Nằm đếm tiếng mưa rơi
Đếm mấy triệu hạt rồi
Mà chưa vơi nỗi nhớ
Ở hai đầu nỗi nhớ
Yêu và thương sâu hơn
Ở hai đầu nỗi nhớ
Nghĩa tình đằm thắm hơn.
Mùa hè 1980
1) Pai-lin - Một địa điểm trên đường biên giới Campuchia - Thái Lan)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét